Trực quan hóa mục nhớ là chuyển mục nhớ thành những ấn tượng mà giác quan cảm nhận được, chẳng hạn như hình ảnh để thị giác cảm nhận, âm thanh để thính giác cảm nhận, sự nhờn/trơn láng/gồ ghề để xúc giác cảm nhận, mùi để khứu giác cảm nhận, vị mặn/đắng/ngọt để vị giác cảm nhận, …

Sinh động hóa mục nhớ là bổ sung thêm chi tiết cụ thể do đã biết hay do tưởng tượng thêm để ấn tượng trực quan tạo được trở nên thực hơn, gây chú ý cho người nhớ hơn. Ví dụ: thêm màu sắc, sự chuyển động, tích hợp kiến thức thức đã biết, biến đổi kích thước, hình dạng, …

Giả sử mục nhớ là quả táo. Trực quan hóa tức là hình dung ra quả táo đỏ (hoặc xanh hoặc màu gì đó đơn giản) trước mặt mình, sờ vào thì thấy vỏ trơn láng, nếm thử thì thấy vị hơi chua. Sinh động hóa tức là hình dung thêm là màu đỏ là đỏ thẫm, quả táo đang rơi xuống hay lăn tròn, đó là một quả táo tí hon, to như bình thường hay to lạ thường, …

Theo Tony Buzan trong cuốn sách Use Your Memory (Sử dụng trí nhớ của bạn), để làm mục nhớ trở nên trực quan sinh động, chúng ta thường sử dụng các yếu tố SMASHIN’ SCOPE như sau:

smashin-scope

Synaesthesia/Sensuality (Phối hợp giác quan)

Hình ảnh tạo ra cần có những ấn tượng mà giác quan cảm nhận được, càng sâu sắc càng tốt. Chẳng hạn như nếu đó là tô phở bò nóng thì bạn cần cảm nhận được sức nóng đó như đang cầm tô trên tay, ngửi được mùi rau thơm, ngò gai hòa quyện với mùi thịt bò tái trong làn khói bốc lên, và tưởng tượng được vị ngọt cay tuyệt vời khi húp muỗng nước lèo đầu tiên, …

Để đạt được yếu tố này, cần thường xuyên rèn luyện các giác quan cho ngày càng nhạy bén hơn:

  • Thị giác: không chỉ nhìn mà còn là quan sát để tái hiện
  • Thính giác: không chỉ nghe mà còn là lắng nghe để hiểu
  • Khứu giác: không chỉ ngửi mà còn là ngửi để nhận biết
  • Vị giác: không chỉ nếm mà còn là nếm để phân biệt
  • Xúc giác: không chỉ sờ mà còn là sờ để cảm nhận
  • Cảm giác thể: cảm nhận về vị trí và sự chuyển động trong không gian của mình

Movement (sự chuyển động)

Hình ảnh tạo ra không nên cứng đờ như khúc gỗ hay tĩnh lặng như một bức tranh, trừ khi bạn đang tưởng tượng một khúc gỗ cứng đờ hay một bức tranh tĩnh lặng J. Ít nhất hãy làm cho nhân vật chính trong hình được cử động hay chuyển động. Sự chuyển động này có thể ngẫu nhiên hay có quy tắc, xảy ra một lần hay lặp đi lặp lại, … miễn sao khiến các nhân vật trở nên rõ ràng và gây chú ý. Chẳng hạn như mục nhớ của bạn là con mèo đi pa-tanh. Thay vì chỉ nghĩ đến một ảnh chụp cảnh con mèo đứng trên tấm ván trượt, hãy tưởng tượng con mèo đó đang lượn lờ trước mặt mình hay đang hoảng hốt trượt vèo qua mặt mình, …

Association (sự liên tưởng)

Hình ảnh tạo ra cần gắn với những hình ảnh đã có và ổn định trong đầu của bạn. Điều đó giúp bạn sắp xếp kiến thức mới vào hệ thống kiến thức sẵn có và dễ gợi lại nó khi cần. Chẳng hạn như, bạn cần nhớ 10 mục. Thay vì chỉ tạo ra 10 hình ảnh, hãy đánh số thứ tự các mục trước. Sau đó, dùng hình ảnh mốc của số thứ tự lồng vào hình ảnh của từng mục. Từ đó, bạn có thể gợi nhớ lại từng mục thông qua hình ảnh mốc của số thứ tự tương ứng.

Sexuality (Tình dục)

Khi bạn tắm, bạn hay ngắm cơ thể của mình. Khi bạn xem phim, những cảnh ‘nóng’ làm bạn ngượng nhưng cũng làm bạn ‘thích’, chú ý hơn và nhớ rõ hơn… Những điều đó cho thấy bạn có xu hướng ‘ưu ái’ những ấn tượng liên quan đến tình dục. Bộ não của bạn cũng vậy! Nó có thể ghi nhớ hoàn hảo những hình ảnh về tình dục. Bạn có thể tận dụng điều này trong một số trường hợp, nhưng tuyệt đối đừng lạm dụng nó.

Humour (Sự khôi hài)

Không có lí do gì phải luôn tạo ra những hình ảnh tẻ nhạt nếu biết rằng hình ảnh càng vui nhộn, buồn cười, ngớ ngẩn thì càng dễ nhớ. Hình ảnh khôi hài chẳng những giúp bộ não ghi nhớ một cách thoải mái mà về lâu dài còn giúp trí thông minh phát triển tích cực. Do đó, thay vì chỉ hình dung một con mèo trượt pa-tanh bình thường, hãy tập pha thêm vào những yếu tố khôi hài như con mèo đang nhắm mắt trượt pa-tanh bằng một ngón chân thật điệu nghệ thì bị quá đà lao thẳng vào vách tường và in mình trên đó…

Imagination (Sự tưởng tượng)

Khi bạn đang cố gắng hình dung những thứ không đang có thật trước mặt mình, đó là bạn đang tưởng tượng. Sự tưởng tượng không có giới hạn, mà bao gồm tất cả những gì bạn cho là có, tất cả những gì bạn nghĩ ra. Thế giới trong trí tưởng tượng là của riêng bạn, do đó bạn có toàn quyền thiết kế, xây dựng nó. Đối với người khác, quả táo cần nhớ có thể chỉ là quả táo, nhưng với bạn, đó có thể là quả táo thần sẽ sáng đỏ rực khi được bạn cầm trên tay, …

Number (Số)

Số giúp đếm và thiết lập thứ tự giữa các hình ảnh, do đó giúp hình ảnh cụ thể hơn. Khi bạn phải nhớ nhiều mục cùng một lúc thì dùng số để gắn thứ tự cho các hình ảnh là việc nên làm.

Symbolism (Tính biểu tượng)

Biểu tượng là hình ảnh đơn giản thể hiện được nét đặc trưng của một hình ảnh phức tạp khác hoặc thể hiện được những khái niệm trừu tượng như sự tức giận, niềm vui, nỗi buồn, cấm đi ngược chiều, … Biểu tượng là phần bổ khuyết của hình ảnh thực. Sử dụng biểu tượng thích hợp sẽ giúp quá trình tạo ảnh hiệu quả hơn, đa dạng hơn, hoàn chỉnh hơn. Biểu tượng sử dụng có thể bắt chước, học tập ở người khác hay do bạn tự tạo lấy.

Color (Màu sắc)

Hãy dùng càng nhiều màu càng tốt vì một bức tranh ‘muôn màu’ thường gây ấn tượng tốt hơn một bức tranh ‘đơn sắc’. Tuy nhiên, hãy nhớ rằng dùng nhiều màu để tạo ra sự hài hòa chứ không phải để tạo ra ‘một đống màu’. Chẳng hạn như, ba trái táo đỏ đặt trên cái đĩa thủy tinh trong suốt trên cái bàn gỗ xanh lá sẽ dễ nhìn hơn ba trái táo nửa đỏ nửa xanh đặt trên cái đĩa nửa đỏ nửa xanh trên cái bàn gỗ cũng nửa đỏ nửa xanh.

Order (Trật tự)

Trong một hình có nhiều chi tiết hay khi cần ghi nhớ các hình ảnh của một quy trình, trật tự sẽ giúp việc ghi nhớ dễ hơn. Chẳng hạn như: chi tiết nhỏ đứng trước chi tiết lớn, những chi tiết cùng màu hay cùng bộ thì nằm gần nhau, chi tiết của bước 1 xuất hiện trước chi tiết của bước 2, …

Positive images (Những hình ảnh tích cực)

Bộ não ‘thích’ những hình ảnh tích cực vì chúng tạo ra cảm giác thoải mái. Trong quá trình tiếp thu và ghi nhớ, bộ não có xu hướng giữ lại những hình ảnh tích cực và loại bỏ những hình ảnh tiêu cực. Do đó, khi tạo ảnh, kể cả là cho các mục nhớ mang ý nghĩa tiêu cực, hãy cố gắng truyền vào những cảm xúc, chi tiết vui tươi, tích cực. Chẳng hạn như bạn cần nhớ một khuôn mặt buồn. Thay vì chỉ nghĩ về một khuôn mặt ủ rũ thật, bạn có thể biểu tượng hóa nó hay thêm các nét đáng yêu, buồn cười vào:

smashin-scope-positive-images

Exaggeration (Sự phóng đại)

Khi những chi tiết cần được chú ý lại quá mờ nhạt, bạn có thể thử phóng đại để biến đổi nó so với bình thường. Chẳng hạn như phóng to cây kim nhỏ thành cây kim khổng lồ, thu nhỏ con voi bằng con chuột, biến cái đầu của chú chó ma lớn gấp 3 lần bình thường, khuếch đại tiếng muỗi kêu thành tiếng nhạc rock, … Chắc chắn chúng sẽ dễ nhớ hơn vì đã gây được sự chú ý với bộ não.

 

Ngoài các yếu tố vừa nêu trên, tất nhiên bạn có thể sử dụng nhiều yếu tố khác khi trực quan sinh động hóa hình ảnh của mình. Nhưng dù sử dụng yếu tố nào, hãy nhớ là không nên cứng nhắc. Chỉ cần trực quan hóa và sinh động hóa đến mức khiến ta dễ dàng ghi nhớ được mục nhớ là được.

Một người bình thường có thể dễ dàng nhớ được 6-8 mục cần nhớ, gặp một ít khó khăn để nhớ đến 10 mục và gặp khá nhiều khó khăn – nếu không nói là không thể – để nhớ đến 15 mục. Tuy nhiên, chỉ cần chút ít rèn luyện với các hệ nhớ, việc nhớ 30 mục chỉ là một bài tập nhỏ.

Vậy hệ nhớ là gì? Đó là các quy tắc giúp ghi nhớ dễ hơn và nhiều hơn.

Trải qua hàng ngàn năm, đã có rất nhiều hệ nhớ được hình thành và phát triển như hệ liên kết, hệ số-hình, hệ số-vần, hệ phòng La Mã, hệ chính … Tuy mỗi hệ có thể thích hợp với một số tình huống nhớ hay một nhóm người nào đó nhưng về cơ bản, các hệ nhớ có 2 đặc điểm chung:

Một là tất cả hệ nhớ đều yêu cầu bạn phải trực quan hóa và sinh động hóa các mục nhớ để ghi nhớ dễ hơn.

Chẳng hạn, bạn cần ghi nhớ sự kiện “Năm 938, Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng lần thứ nhất”. Thay vì chỉ thuộc lòng câu chữ, hãy vận dụng kiến thức và trí tưởng tượng của mình để hình dung trận đánh đó đang diễn ra trước mặt mình. Bạn trôi ngược thời gian, trở về năm 938 và đứng trước con sông Bạch Đằng. Kia là tướng Ngô Quyền cùng với đạo quân anh dũng. Kia là bọn quân Nam Hán xâm lược dẫn đầu là tên tướng Hoằng Thao. Đạo quân của Ngô Quyền xông lên như vũ bão, lần lượt hạ gục lũ giặt hết lớp này tới lớp khác. Đó là lần thứ nhất, hay tỉ số hiện giờ là 1-0 nghiêng về phía đạo quân Ngô Quyền.

Có thể bạn cảm thấy hơi rườm rà: tại sao phải tưởng tượng đủ thứ trong khi cái ý cần nhớ chỉ có 16 chữ? Nhưng thực tế là bạn nhớ “đủ thứ” kia tốt hơn rất nhiều so với “16 chữ”. Nếu bạn thử ôn lại đoạn phim trên vài lần theo các khoảng thời gian sau: 10 phút – 1 giờ – 1 ngày – 1 tuần – 1 tháng – 6 tháng thì bạn sẽ thấy kiến thức đó trở thành phản xạ của mình. Chỉ cần ai nói đến 938, Ngô Quyền, quân Nam Hán, hay sông Bạch Đằng thì bạn sẽ thấy ngay trận đánh đó hiển hiện trước mặt hay trong đầu mình.

Điểm chung thứ hai là hầu hết các hệ nhớ đều sử dụng hình ảnh mốc để ghi nhận thứ tự và giúp quá trình gợi nhớ tốt và nhanh hơn. Sự đa dạng của các hệ nhớ cũng từ đặc điểm này mà ra: các hệ nhớ chủ yếu khác nhau ở quy tắc dùng để tạo ra vật mốc. Chẳng hạn, hệ số-hình tạo ra hình ảnh mốc bằng cách liên tưởng một số thành một hình, hệ chữ-vần tạo ra hình ảnh mốc bằng cách liên tưởng âm của chữ cái.

Trong bài tiếp theo, chúng ta sẽ tìm hiểu làm sao để trực quan hóa và sinh động hóa các mục nhớ.

Để có một trí nhớ tốt, bạn cần rèn luyện đều đặn đúng cách. Dưới đây là các nguyên lí cơ bản cần nhớ:

  • Một, bạn nhớ tốt nhất khi bạn không cố gắng nhớ, mà là cố gắng tiếp thu. Do đó, khi bạn nghe hay đọc về một vấn đề gì đó, thay vì cố gắng thuộc từng câu từng chữ, hãy cố gắng hiểu xem câu chữ đó muốn nói gì.
  • Hai, cái gì càng trực quan, sinh động thì bạn càng nhớ dễ dàng, nhanh chóng và khó quên hơn. Do đó, khi bạn nghe hay đọc về một vấn đề gì đó, thay vì cố gắng thuộc câu chữ, hãy cố gắng dùng trí tưởng tượng của mình hình dung ra vấn đề đó. Cứ tự do thêm bớt các yếu tố trực quan như màu sắc, chuyển động, phóng đại, khôi hài, … Hình ảnh tưởng tượng càng phong phú thì bạn càng nhớ dễ dàng.
  • Ba, nếu bạn gắn hình ảnh của những điều cần nhớ với các hình ảnh mốc nào đó thì bạn sẽ dễ dàng truy xuất lại những gì bạn đã ghi nhớ. Do đó, hãy xây dựng cho mình một bộ hình ảnh mốc và thường xuyên dùng nó khi ghi nhớ. Bộ hình ảnh mốc này càng lớn thì số lượng thông tin bạn có thể ghi nhớ đồng thời càng tăng lên.
  • Bốn, để điều cần nhớ trở thành kiến thức phản xạ, cần ôn lại nó theo các đợt sau: 10 phút, 1 giờ, 1 ngày, 1 tuần, 1 tháng, 6 tháng. (Cũng lưu ý là trong nhiều trường hợp đặc biệt, chỉ cần 1, 2 đợt đầu cũng đã đủ.)

Chỉ vậy thôi :).

Trong các bài tiếp theo, bạn sẽ được tìm hiểu về một số hệ nhớ đơn giản, hay các quy tắc tạo hình ảnh mốc.

Khi nghe về những kỉ lục trí nhớ, hầu hết những người tôi kể đều trầm trồ kiểu này hay kiểu nọ:

“Thật đáng kinh ngạc!”

“Trí nhớ gì mà như siêu nhân.”

“Giá mà tôi có được thì hay biết bao! Tôi có thể học và làm bao nhiêu điều …”

Cũng như họ, chắc hẳn bạn sẽ cảm thấy ganh tị với họ hay khát khao được như họ nhưng lại nghĩ là mình không thể nào. Sự thực thì bạn biết không? Bộ não của bạn cũng hoàn toàn làm được như bộ não của họ nếu được rèn luyện đúng cách.

Khoa học đã chứng minh rằng bộ não của hầu hết tất cả mọi người về cơ bản là như nhau: trẻ cũng như già, nam cũng như nữ, bình thường cũng như bị thần kinh, tiền sử cũng như hiện đại, … Sự khác nhau là do quá trình rèn luyện. Xét riêng về khả năng ghi nhớ, ngay cả khi chưa được rèn luyện, bộ não vẫn đã sẵn sàng với nhiều khả năng thú vị. Bạn thử tự kiểm chứng lại xem, có phải là:

  • Bạn thường có thể nhớ cặn kẽ nhiều hay tất cả chi tiết trong phim: hình ảnh, lời thoại, giọng điệu, cử chỉ, điệu bộ của nhân vật, bối cảnh của hiện trường, …
  • Bạn thường có thể nhớ chi tiết phần lớn hay toàn bộ quá trình tiếp xúc với ai đó: người đó nói gì làm gì, rồi đến mình nói gì làm gì, và xung quanh lúc đó có gì, …
  • Bạn thường có thể nhớ lại những sự kiện trong đời: từ những việc làm trong ngày, trong tuần đến trong tháng, trong năm, và trong hàng chục năm về trước.
  • Thỉnh thoảng bạn có thể nhớ vĩnh viễn như in 1 con số, 1 kiến thức, 1 khuôn mặt nào đó, hay 1 cái gì đó ngay từ lần đầu tiên tiếp xúc với cái đó.

Và thú vị nhất là trong tất cả những lần đó, bạn không hề cố gắng ghi nhớ gì. Hoàn toàn trái ngược với những lần bạn dốc sức học bài của mình nhưng chẳng thuộc được nhiều hay sẽ nhanh chóng quên sạch. Tại sao vậy?

Rõ ràng bạn đang sở hữu một tài sản rất quý báu  – bộ não – nhưng bạn lại không biết điều đó, bỏ quên nó hay không biết cách tận dụng nó.

Thông qua thực nghiệm, các nhà khoa học đã đúc kết được một số đặc tính của bộ não như sau:

  • Bộ não được chia thành 2 nửa: trái và phải, trong đó nửa trái thiên về chức năng lô-gích, ngôn ngữ, toán học, thứ tự và tư duy phân tích còn nửa phải thiên về chức năng nghệ thuật, hình ảnh, âm nhạc, trí tưởng tượng và tư duy tổng hợp. Hai nửa này kích thích lẫn nhau, nếu được phối hợp càng nhiều thì càng tốt cho não bộ và trí nhớ.
  • Bộ não không già đi theo tuổi tác mà già đi do không được sử dụng hay bị lạm dụng: minh chứng là các nhà bác học tuy tuổi cao nhưng vẫn minh mẫn, những trường hợp đột tử hay chết trẻ do chơi điện tử hay xem phim ảnh đồi trụy quá độ, …
  • Bộ não hoạt động tối đa trong trạng thái thư giãn hoàn toàn, tập trung tuyệt đối hay căng thẳng tột độ. Niềm đam mê thường đưa bộ não vào 2 trạng thái đầu, trong khi sự sợ hãi hay áp lực cao thường đưa bộ não vào trạng thái thứ 3. 2 trạng thái đầu sẽ đem lại sự hưng phấn và minh mẫn, trong khi trạng thái thứ 3 thường chỉ đem lại sự mệt mỏi, rã rời.
  • Bộ não nhớ tốt nhất với những thứ trực quan sinh động (hình ảnh, âm thanh, giai điệu, …), nhớ kém nhất với những thứ khô khan, đơn điệu như chữ.
  • Bộ não ghi nhận lại mọi tín hiệu tác động và khi bị kích thích đúng cách, sẽ tái hiện lại các tín hiệu đó. Trong những tín hiệu lưu trên bộ não, những tín hiệu được lặp lại đúng cách sẽ trở thành kĩ năng vĩnh cửu.
  • Dung lượng của bộ não lớn đến mức: nếu cứ mỗi giây trong đời chúng ta đều đưa vào bộ não 10 thông tin mới thì đến cuối đời, bộ não cũng chưa đầy đến một nửa.
  • Người vận dụng tốt nhất cũng chỉ sử dụng được 10% năng lực của bộ não. Nói cách khác, ai cũng để phí ít nhất 90% năng lực bộ não của mình.
  • Sức ỳ tâm lí thường kiểm soát tốc độ hoạt động của bộ não theo hướng làm chậm nó đi rất nhiều lần so với tốc độ tự nhiên.

Dựa vào đó, nhiều chương trình rèn luyện bộ não đã được biên soạn nhằm giúp các học viên đạt tới trạng thái tận dụng bộ não tốt hơn. Do thời gian có hạn nên trong các phần sắp tới, chúng ta sẽ chỉ thử tập trung vào một số kĩ thuật nhỏ giúp cải thiện trí nhớ của mình để kiểm chứng những kết quả thực nghiệm trên.

Bạn biết không? Trên thế giới có những người có trí nhớ rất tốt, chẳng hạn như:

  • Eran Katz là người đang nắm giữ kỷ lục Guinness về khả năng nhớ và đọc được dãy 500 chữ số chỉ sau khi nghe một lần. Ông hiện sống ở Jerusalem cùng với vợ và có hai cô con gái. Ông từng tới Việt Nam tháng 3 năm ngoái, và đã trổ tài thể hiện trí nhớ thần diệu của mình khiến mọi người khâm phục. (Xem http://vnexpress.net/gl/khoa-hoc/2010/03/3ba19780/, http://nld.com.vn/20100317012139961p0c1006/eran-kaltz-ky-luc-gia-guinness-ve-tri-nho.htm)
  • Cậu bé người Ấn Độ Nischad Narayanam, 11 tuổi, đã ghi tên mình vào sách kỷ lục Guinness về khả năng nhớ nhanh với thành tích nhớ được 225 vật thể bất kỳ chỉ sau một lần nghe đọc danh sách, vượt qua kỷ lục trước đó là 200 vật thể do thầy của cậu lập. (Xem http://vietbao.vn/Doi-song-Gia-dinh/Ky-luc-Guinness-moi-ve-tri-nho/45207401/111/)
  • Trong cuộc thi vô địch trí nhớ năm 2009 tại Anh, Ben Pridmore đã khiến tất cả người xem ngả mũ thán phục khi có thể nhớ hết thứ tự ngẫu nhiên của cả một cỗ bài trong vòng…24,68 giây. Ben Pridmore còn ghi nhớ được tuyệt đối chính xác trình tự sắp xếp các quân bài trong 22 cỗ bài, trong khi Simon Reinhard là 20 và Gunther Karsten là 18. Ở phần thi ghi nhớ dãy số nhị phân, Ben đã nhớ được 3.750 số trong vòng 30 phút; Trong 15 phút Ben cũng nhớ được 170 từ được xếp ngẫu nhiên, và trong 5 phút anh đọc lại thành công 100 ngày tháng diễn ra các sự kiện lịch sử.
  • Cũng trong cuộc thi đó, nhiều kỷ lục thế giới mới được xác lập một cách ngoạn mục. Thí sinh Gunther Karsten trở thành người ghi nhớ được nhiều hình trừu tượng nhất; Johannes Mallov nhớ được 118 ngày lịch sử chỉ trong 15 phút và được công nhận là người có khả năng nhớ nhiều ngày lịch sử nhất, … (Xem http://www.baomoi.com/Ben-Pridmore–Nguoi-co-tri-nho-tot-nhat-the-gioi/82/3565961.epi, http://hcm.24h.com.vn/phi-thuong-ky-quac/vo-dich-the-gioi-ve-tri-nho-c159a264629.html)
  • Biswaroop Roy Chowdhury đánh bại kỷ lục thế giới do Michaela Buchvaldova (người Đức) khi nhắc lại được 14 ngày sinh và tên được lựa chọn bất kỳ trong vòng 2 phút. Đó là vào ngày 20 tháng 7 năm 2006 tại khách sạn Le Meridian, Delhi trước khi xuất hiện bản in và phương tiện truyền thông điện tử (Xem http://kyluc.vn/su-kien/671.nguoi-co-tri-nho-tuyet-voi-nhat-hanh-tinh.html, http://www.radio.cz/en/section/curraffrs/how-to-keep-your-mind-in-shape)
  • Giáo sư Andrey Slyusarchuk, 33 tuổi ở thành phố Lvov (Ukraina) đã phá 2 kỷ lục thế giới về “số chữ số lớn nhất mà một người có khả năng nhớ được” và “ghi nhớ nhanh nhất trong một khoảng thời gian cực ngắn”! Andrey nhớ được cả triệu số sau dấu phẩy của giá trị, vượt xa cả trăm lần kỷ lục trước đây của người Nhật 59 tuổi Tibi Akiri Haraguci, nhớ được 83431 số của giá trị. Và trong 2 phút, ông ghi nhận trong đầu được 5.100 ký tự. Cả 2 thành tích này được ghi vào sách kỷ lục của Ukraina và đã được gửi đăng ký vào sách kỷ lục Guinness. Ngoài ra, sau khi nghe đọc nhanh bất cứ văn bản nào một cách rõ ràng và chỉ cần ngưng 2-3 giây, Andrey đã nhắc lại đoạn văn đúng từng từ, không hề có một lỗi nào và nêu trong đoạn đó có bao nhiêu chữ cái. Chẳng những vậy, Andrey còn có thể nói ngay một chữ cái bất kì được dùng lại bao nhiêu lần trong đoạn văn và có thể đọc được đoạn văn ngược từ cuối lên đầu. (Xem http://vietbao.vn/The-gioi-giai-tri/Tri-nho-sieu-viet/50750270/417/)
  • Dương Anh Vũ, chàng sinh viên 24 tuổi của tỉnh Ninh Thuận, người đã đăng kí xin lập 3 kỉ lục về trí nhớ cho Việt Nam:
    • Nhớ 100.000 bảng thống kê ( số lượng bảng chất đầy căn phòng 8 mét vuông, hay nối dài từ Sài Gòn đến Đồng Nai )
    • Nhớ chính xác 125 từ chỉ sau 1 lần thoáng qua
    • Nhớ và định vị được nhiều địa danh nhất (hơn 1.000.000 địa danh) với thời gian ngắn nhất (từ 0,47 — 1 giây, nhanh hơn phần Search của Google Map hay Google Earth)

(Xem http://nguyenar.wordpress.com/2012/04/11/d%C6%B0%C6%A1ng-anh-vu-chang-trai-vi%E1%BB%87t-d%E1%BA%A7u-tien-s%E1%BA%AFp-l%E1%BA%ADp-k%E1%BB%B7-l%E1%BB%A5c-guiness-th%E1%BA%BF-gi%E1%BB%9Bi-v%E1%BB%81-tri-nh%E1%BB%9B/)

  • Và còn nhiều, nhiều nữa …

Vậy bạn nghĩ gì nào?

 

Ở điều 8 và 9, bạn đã biết câu chuyện về dòng họ người sùng đạo gặp bất hạnh nhiều đời vì một niềm tin sai lầm về đấng Thiêng liêng của họ. Khi gặp nhau ở chỗ của Thượng đế và phát hiện sai lầm của mình, những người quá cố đều cố gắng sửa chữa bằng cách hiện về báo mộng cho con cháu biết là “Thượng đế không có thử thách gì hết”. Nhưng rõ ràng là chưa có tác dụng gì nhiều!

Mãi đến đời một đứa chít thì có sự thay đổi. Nhiều lần đứa chít nằm mơ. Lúc tỉnh dậy, tuy không nhớ gì nhưng chỉ nghe văng vẳng bên tai một câu: “Thượng đế không có thử thách gì hết”. Ngoài việc cảm thấy hơi khó hiểu vì câu nói đó trái ngược với niềm tin truyền đời của dòng họ, đứa chít cũng không để ý nhiều.

Rồi một hôm, đứa chít cũng đắm tàu và rơi xuống biển. Có một chiếc thuyền đi ngang qua. Người trên tàu ngỏ ý muốn kéo đứa chít lên. Như chợt hiểu ra điều gì, đứa chít đồng ý lên ngay. Không ngờ, đó là thuyền cướp. Sau khi xét thấy không có gì, chúng giết đứa chít. Đứa chít lên trời lại trách móc Thượng đế:

– Tại sao con tin Ngài mà Ngài lại phái bọn cướp biển đến giết con? Không phải là Thượng đế không có thử thách gì hết hay sao?

Thượng đế sửng sốt:

– Rút kinh nghiệm với cha ông của ngươi, ta cử chiếc thuyền tới cứu là chiếc thứ tư mà.

 

Kinh nghiệm rút ra: Bạn thấy đấy: khi bạn cố gắng thích ứng với người khác thì họ cũng vậy. Nếu những sự thay đổi này không đồng bộ với nhau thì kết quả đem lại cũng chẳng ích gì. Muốn sự thay đổi đồng bộ, các bên cần trao đổi và thống nhất với nhau. Chẳng hạn, giá mà những người quá cố cho Thượng đế biết là họ báo mộng như vậy hoặc là Thượng đế cho dòng họ đó biết sẽ đặc cách cho con cháu họ :)!

Ở điều 8, bạn đã biết câu chuyện về người sùng đạo bị đắm tàu, 3 lần từ chối được cứu để chờ đợi chiếc thuyền thứ 4 do Thượng đế phái đến, rồi cuối cùng chịu không nổi phải chết đi, gặp Thượng đế và biết ra mình đã nhầm.

Câu chuyện không dừng lại ở đó. Con người đó cũng là một người sùng đạo và đã được truyền lại niềm tin kia về Thượng đế. Một ngày nọ, đứa con chẳng may sa chân rớt xuống vực. Đầu tiên có một toán cứu hộ tìm đến. Vì tin rằng Thượng đế sẽ cứu mình sau 3 lần thử thách, anh ta nói:

– Không cần, Thượng đế sẽ cứu tôi!

Một lúc sau, một nhóm thợ săn đi ngang qua, tìm cách kéo anh ta lên. Anh ta vẫn khăng khăng:

– Không cần, Thượng đế sẽ cứu tôi!

Tiếp đó, có một chiếc trực thăng bay đến. Vì chỉ mới là lần thứ ba nên anh ta tự tin từ chối:

– Không cần, Thượng đế sẽ cứu tôi!

Cuối cùng, vừa đói vừa rét, anh ta chết. Khi hồn bay về trời, anh trách móc Thượng đế:

– Con tin tưởng Người, tại sao Người không cứu con?

Thượng đế ngạc nhiên:

– Cha con nhà người thật kì lạ giống nhau. Ta đã ba lần cử người đến cứu nhưng sao các ngươi đều từ chối?

Câu chuyện không dừng lại ở đó. Đứa cháu bị đắm tàu, đứa chắt rơi xuống vực, đứa chút lại đắm tàu, rồi đứa chít rơi xuống vực… Tất cả đều tin tưởng chờ đợi lần thứ 4, đều được gặp Thượng đế và làm Thượng đế ngạc nhiên giống nhau.

Và câu chuyện cũng chưa dừng lại ở đó. (Còn tiếp)

 

Kinh nghiệm rút ra: Một niềm tin sai lầm, ngoài việc gây ngạc nhiên cho người người khác, còn có thể giết chết nhiều thế hệ. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng dễ dàng cho người trong cuộc nhận ra mình có một niềm tin sai lầm (thường thì rất khó :)).

Một người sùng đạo chẳng may bị đắm tàu, rơi xuống biển. Nhờ bám vào một mảnh tàu, anh ta lênh đênh chứ không chết. Một chiếc tàu đánh cá đi ngang qua. Người trên tàu ngỏ ý muốn kéo anh ta lên nhưng anh ta từ chối:

– Không cần, Thượng đế sẽ cứu tôi!

Lát sau, một chiếc du thuyền đi ngang qua. Người trên tàu ngỏ ý muốn kéo anh ta lên nhưng anh ta lại từ chối:

– Không cần, Thượng đế sẽ cứu tôi!

Một lát nữa, lại có một chiếc tàu hàng đi ngang qua và anh ta cũng từ chối:

– Không cần, Thượng đế sẽ cứu tôi!

Với niềm tin mạnh mẽ là Thượng đế sẽ cứu anh ta sau 3 lần thử thách, anh ta chờ mãi nhưng không thấy chiếc tàu thứ tư. Cuối cùng, vừa lạnh vừa mệt, anh ta chết đuối. Khi hồn bay về trời, anh ta trách móc Thượng đế:

– Con tin tưởng Người, tại sao Người không cứu con?

Thượng đế ngạc nhiên:

– Ta đã ba lần cử người đến cứu ngươi nhưng ngươi luôn từ chối đấy chứ.

 

Kinh nghiệm rút ra: Khi bạn chọn tin tưởng cái gì, nhớ tìm hiểu cái đó để tránh gây thiệt hại cho bản thân vì ngộ nhận. Chẳng hạn như, nếu bạn tin vào Thượng đế, hãy tìm hiểu chính xác những dấu hiệu của Người. Bạn cũng thấy rồi đó: hiểu nhầm thông điệp của cái mình tin (như Thượng đế) có thể dẫn tới hậu quả rất nghiêm trọng :).

Hai ông nhà giàu đi đánh gôn. Cú đánh đầu tiên hụt, ông nhà giàu A kêu lên:

– Trời ơi, hụt!!!

Ông B liền nói: Ông đừng kêu trời như vậy, sẽ bị thiên lôi đánh đấy!

Đến phát thứ hai hụt, ông A cũng kêu lên: Trời ơi, hụt!!!

Ông B bèn can: Ông đừng kêu nữa, kêu lần nữa sẽ bị sét đánh đấy!

Phát thứ ba hụt, ông A lại kêu lên: Trời ơi, hụt!!!

Đột nhiên có tiếng nổ rất to, mọi người quay lại thì thấy ông B bị sét đánh đen thui. Từ trên trời có tiếng nói rất to vọng xuống thật thảm thiết: TRỜI ƠI, HỤT!!!

 

Kinh nghiệm rút ra: Sự cố, hay điều không mong muốn, luôn có thể bất ngờ xảy ra. Ngay cả đối với 1 hành động mà bạn đã làm cả ngàn lần, sự cố vẫn có thể sẽ đem lại một kết quả hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát trong những lần nào đó. Khi ấy, thay vì trách cứ bản thân, hãy ghi nhận tình huống và tìm cách khắc phục hậu quả trước.

Có 3 du khách đang thám hiểm rừng Amazon thì bị thổ dân bắt. Đám thổ dân ra điều kiện: mỗi người phải tìm 10 trái cây cùng loại nào đó, rồi bỏ vào miệng ăn hết cùng một lúc, ai không mắc nghẹn sẽ không bị ăn thịt. Thế là ba người đi vào rừng tìm. Ông thứ nhất đem về 10 quả táo. Vừa nhét đến trái thứ 2 đã bị nghẹn, và đời thế là hết. Ông thứ 2 may mắn hơn, tìm được 10 quả nho, nhưng nhét tới trái thứ 9 vào miệng lại bỗng nhiên cười to nên mắc nghẹn và cũng bị đám thổ dân ăn thịt.

Hai người lên tới cổng thiên đàng và gặp nhau. Ông thứ nhất mới hỏi:

– Sao tới trái thứ 9 rồi mà ông cười làm chi để bị ăn thịt vậy???

Ông thứ hai trả lời:

– Tại lúc đó tôi thấy cha thứ ba đang khiêng về 10 quả dứa!!!

Về phần ông khách thứ ba, thấy hai người kia bị ăn thịt thì sợ quá liều bỏ chạy, đám thổ dân lập tức đuổi theo. Tới một bờ vực thì cùng đường, ông này sợ quá la lên: “Trời ơi!!! Chết con rồi!”. Bỗng có tiếng nói từ trên vọng xuống: “Con chưa chết đâu, hãy cầm cục đá, đập vào đầu tên thủ lĩnh…”. Ông này làm theo, tên thủ lĩnh chết, đám thổ dân nổi giận đùng đùng… Ông khách càng hoảng sợ và la to: “Trời ơi, chết con rồi!!!”. Cũng tiếng nói ban nãy từ trên vọng xuống: “Đó, bây giờ con mới chết đó!!!”.

(http://www.truyencuoihay.vn/truyen-cuoi-ton-giao?pagenumber=3)

 

Kinh nghiệm rút ra: Làm gì cũng phải bình tĩnh đến cùng. Bình tĩnh giúp mình giữ sức phán đoán tốt, đưa ra lựa chọn sáng suốt, phù hợp để giải quyết vấn đề và tránh bị tác động xấu (nghe lời xúi dại chẳng hạn) từ bên ngoài dẫn đến kết quả càng xấu hơn.